11h đêm (100% có thật)

Thảo luận trong 'Truyện Ma Có Thật' bắt đầu bởi Bumblebee, 18/7/17.

  1. Bumblebee

    Bumblebee Ma Tập Sự

    Tham gia ngày:
    18/7/17
    Bài viết:
    1
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    Giới tính:
    Nữ
    Em là thành viên mới viết văn còn hơi lủng củng mong các bác thông cảm.
    Truyện cách đây cũng 2 năm rồi mà giờ em mới biết tới web này nên lên đây kể các bác nghe. Nhà em ở quận 9 là vùng ngoại ô. Hôm đó là một ngày âm u không khí ẩm móc lành lạnh, ba mẹ em được mời đi ăn cưới ở tận Bình Dương. Em thì do làm biếng với lại âm u thế này thì ở nhà ngủ cho khỏe. Chiều hôm đó ba mẹ em lên đường bảo là chắc 11h khuya mới về tới. Em mừng húm lên vì lâu rồi mới được ở nhà 1 mình. Thời gian trôi qua không khí ngày càng lạnh lẽo do nhà em ở tít cuối xóm, cây cối um tùm nên trông củng hơi kinh kinh. Đối diện nhà em là nhà bà S nhưng cã nhà bả đi về Bắc được 2 ngày rồi. Đầu đường vô nhà em và bà S có cái cổng rào rất cao để chống trộm. Em thấy ớn lạnh quá nên đóng cửa, cửa nhà em là cửa kính, phãi kéo rèm vì em chúa sợ ma các bác ạ. Tới tối khoảng 10h30 em đang nằm xem tivi ngay cửa thì nghe tiếng xe đạp cọc cạch chạy vào rồi dừng trước nhà em. Em mừng trong lòng vì nghĩ rằng có người còn thức. Nhưng em chợt nhận ra rằng ơ đệt xóm này làm gì có ai chạy xe đạp với lại nhà bà S đi 1 tháng mới về lận. Đến lúc đó mồ hôi vã ra em lấy hết can đảm vén nhẹ tấm màng ra thì thấy một người đàn bà mặc đầm dạ hội màu đỏ kiểu quý tộc anh tóc xả ngang lưng đang xoay lưng về phía cửa nhà em. Em để í thấy màu áo bà ấy rất kì lạ như kiểu đang bị nhuộm dang dở và một mùi hôi thối xọc vào nhà em. Em bỏ tay ra khỏi màng, mặt xanh như đít nhái nhưng vẫn cố suy nghĩ : Không sao chắc bạn đi đám cưới chung với mẹ rồi về định ghé chơi thôi. Em lấy hết can đảm vén màng ra lần nữa thì người đàn bà ấy biến mất cùng với chiếc xe đạp, em gần như ngất xỉu các bác ạ. 11h ba mẹ em về, em như được cứu sống, em dò hỏi ba mẹ thì ba mẹ em bảo rằng chẳng có hẹn ai về nhà cả với lại cũng khuya rồi hẹn người ta về làm gì. Mẹ em nói thêm: "Cổng rào trước hẻm khóa rồi làm gì có ai vào được, chỉ có nhà mình với nhà bà S có chìa khóa thôi nhưng bà S đang ngoài Bắc rồi." Em chẳng còn gì để nói bước thẳng vào phòng trùm kín chăn tới sáng, may mà bà ấy không quay mặt qua chứ không chắc em chết ngất ngay cửa nhà rồi.
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/7/17

Chia sẻ trang này

XenForo Add-ons by Brivium ™ © 2012-2013 Brivium LLC.