Ai là chủ nhà - tác giả Bounthanh Sirimoungkhoune

Thảo luận trong 'Truyện Ma Có Thật' bắt đầu bởi Bounthanh sirimoungkhoune, 4/8/17.

  1. Bounthanh sirimoungkhoune

    Bounthanh sirimoungkhoune Ma Tập Sự

    Tham gia ngày:
    31/5/17
    Bài viết:
    20
    Đã được thích:
    4
    Điểm thành tích:
    3
    Giới tính:
    Nam
    Nát là một người bạn chung học hành và chung ban nhạc trong trường, nhà ở cuối thành phố, tôi thường đến nghiên cứu bài học với nhau. Tôi có xe honda mà Nát không có, chiều lái xe hóng gió tôi hay ghé thăm, bên cạnh nhà Nát có một gian nhà cây cối âm u nhà hai tầng, Thong tên hàng xóm hay qua chơi với chúng tôi khi Nát ngồi chơi đàn chiều, tôi không được để ý chỉ gặp mặt nhau chào hỏi và trò chuyện vui chốc lát rồi chào nhau đó thôi. Tôi giơ tay chào chị của Thong hay đứng ở cửa sổ lầu trên quay mặt ra đường, nhiều khi có phim cinema hay tôi đến đón bạn, khi tan rạp cinema tôi đưa bạn về, ngồi chơi chút với nhiều đêm hè nóng, khi ra về tôi thấy Thong giơ tay chào, cả bà chị Thong đang đứng ở cửa sổ lầu trên ngó ra ngoài đường. Thong là một người ít nói hay ngồi nghe chúng tôi trò chuyện về nhạc, phim và hay mỉm cười, coi tánh nết là người hiền lành.

    Tôi quen Nát đã mấy năm qua lại mà học chung trường. Một hôm mùa hè nóng tôi muốn bệnh không được đến rạp cinema, tôi lái xe hóng mát rồi đi ăn càrem xong và ghé bạn chơi một chút lát, hồi ở bên Lào tôi hiếm có thời giờ nghỉ ngơi giống các bạn được. 9:30 đêm tôi ngồi nghe bạn chơi đàn, Thong bỗng nhiên bước qua ngồi nghe, 3 người ngồi vui nhau, bỗng hôm đó tôi mở miệng nói, tôi là người ít khi nói đùa giỡn vào người khác mà tại sao hôm đó tôi chợt nói ra:

    - Thong tại sao giấu bà chị trong nhà vậy? Không muốn cho tôi làm anh rể sao? Thong và Nát mỉm cười không trả lời, sau khi nghe nhạc được 1-2 bản tôi lại nói tiếp:

    - Bà chị dễ thương đó, mỗi lần tôi đến hay về bà chị hay đứng ở cửa sổ lầu trên và chào tôi hàng lần đó, tiếng đàn im lặng tại chỗ với mùi vui đánh đàn hát đó, thay đổi thành mùi hoang lạnh đứng hình của hai người bạn, tôi không để ý mấy và nói vui tiếp:

    - Đàn bà để tóc dài vậy mới dễ thương, lời nói tôi lần này chia sẻ cho thấy rõ cái ngạc nhiên của hai người bạn, tôi quay mặt lại nhìn Thong nói:

    - Tôi giỡn đùa nghe đừng giận. Thong nói:

    - Tôi ở với ba, mẹ tôi chết lâu rồi, đâu có chị em nào nữa, Nát mới nói:

    - Hai cha con ở với nhau đâu có đàn bà. Ngươi thấy luôn luôn à? Tôi ngó về đằng gian nhà đó xa 15 thước với bóng cây um tùm, thân thể tôi nhẹ như bay, lạnh từng 10 đầu ngón chân lên đến đầu, gai ốc, gai sầu riêng nổi lên đầy đầu luôn. Tôi nói:

    - Nếu Thong không có vậy bóng đó là ma sao? Thong nói:

    - Từng nghe tiếng khóc và lẩm bẩm đàn bà trong đêm mà chưa bao giờ thấy hình dáng, ba tôi từng thấy luôn luôn và ba tôi nói:

    - Chắc linh hồn một cô gái chờ chồng về mà bệnh chết ở trong gian nhà này đã lâu năm. Lúc đó tôi ngồi thừ người không nói gì, Nát nói:

    - Có làm anh rể nó thêm không bây giờ?
    Lúc đó nếu tôi bay được tôi bay về ngủ lâu rồi, ngồi lấy lại bình tĩnh, giảm da mít da sầu riêng chút, tôi không nói năng gì lên xe về. Từ đó tôi chẳng giám ngó vào gian nhà đó nữa, nghĩ lại lúc nào gai mít với gai sầu riêng nổi lên đầy người luôn..........
     

Chia sẻ trang này

XenForo Add-ons by Brivium ™ © 2012-2013 Brivium LLC.