Đạo Sĩ Đạo Gia Du Ký - Tiểu Hỏa Long

Thảo luận trong 'Truyện Ma Sáng Tác' bắt đầu bởi Tiểu Hỏa Long, 2/8/17.

  1. Tiểu Hỏa Long

    Tiểu Hỏa Long Ma Tập Sự

    Tham gia ngày:
    2/8/17
    Bài viết:
    33
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    6
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Viết Truyện
    Nơi ở:
    Cần Thơ
    received_725456894307732.jpeg ĐẠO SĨ ĐẠO GIA DU KÝ

    Thể loại: linh dị, đô thị, phiêu lưu, hài hước.
    Tác giả: Tiểu Hỏa Long


    Lời nói đầu

    Trong thế giới này có biết bao nhiêu điều mà chúng ta không thể hiểu hay diễn tả hết được, khó hiểu lắm phải không nào?...
    Tâm linh, huyền thuật cũng vậy! Nó bao quát rất rộng lớn mà đòi hỏi chúng ta cần có một kiến thức uyên thâm mới có thể khai sáng, dưới đây là bộ truyện ma theo thể loại hài hước được kể một cách chân thật giữa đời thường, ... bạn có tin vào ma không? Bạn có tin vào phép thuật không?... mọi câu trả lời sẽ có trong này! ...
    Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ và đầy thoải mái khi bước vào thế giới của ĐẠO SĨ ĐẠO GIA DU KÝ nhé... !!!
     
    Chỉnh sửa cuối: 2/8/17
  2. Tiểu Hỏa Long

    Tiểu Hỏa Long Ma Tập Sự

    Tham gia ngày:
    2/8/17
    Bài viết:
    33
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    6
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Viết Truyện
    Nơi ở:
    Cần Thơ
    Quyển 1
    Chương 1:
    Quyển 1
    Chương 1: Hồn Chết Treo Và Những Điều Mới Biết Từ Huyền Thuật


    Vào những năm cuối của thế kĩ 20, tức là từ năm 1990 ... bộ phận người Hoa đã sang ở Việt Nam cuốn theo đó là những phong tục tập quán của người Trung Hoa, trong đó có một môn gọi là huyền thuật hay còn gọi là môn tâm linh, vào thời đó tuy đã truyền sang Việt Nam từ khá lâu rồi nhưng đến nay vẫn còn ít ai có đạo hạnh lâu năm mà sống yên ổn, ... ở một ngôi làng nhỏ trong một cái hợp tác xã khá nhỏ ở Quảng Bình có một gia đình người hoa biết dùng bùa chú, người xung quanh làng gọi họ là gia tộc bắt ma họ phạm, nghe nói tổ tiên bên Trung Hoa của họ cũng khá là nỗi tiếng với tài năng hàng ma phục yêu, chú của em hồi đó thân với một cậu con trai của gia đình này, lúc đó chú và cậu bạn kia cũng tầm 12,13 tuổi gì rồi,

    Có một lần trong làng xảy ra một chuyện kinh hoàng, cô L(em xin được giấu tên)phát hiện ra một cái xác treo lơ lững trên cây phía sau bụi tre gần làng, cô L hoảng hốt la thất thanh, bán sống bán chết chạy về làng kêu hô mọi người biết, sau khi giám định pháp y, thầy lang bảo rằng chàng trai này không phải người trong làng mình như lại tự vẫn ngay đây, có lẽ là có gì đó uẩn khúc, chú và bác Dương( bạn của chú em thuộc họ phạm) cũng có theo dòng người chen chút vào coi, lần đầu ổng coi mà ổng muốn bón ra quần luôn các bác ạ :)) chàng trai tầm 25 tuổi, chết do ngạt thở vì treo cổ, khuôn mặt tái xanh, trên cỗ đỏ quằn quại, mắt chảy máu vào đỏ lại còn chết không nhắm mắt, sau khi xác định danh tính là cậu P người làng bên…

    Người cả hai làng đều nghi ngờ có lẽ cậu ấy chết vì tình, vì đơn giản là khoảng 1 tháng trước cậu P này có yêu cô T bên làng của chú em và cô T ấy cũng yêu a P nhưng do gia đình ngăn cản nên không thể đến được với nhau, sau khi hay tin cô T lấy chồng hồi tuần trước thì có lẽ anh P mới hận mà thắt cổ tự vẫn, vì lúc khám hiện trường không có một vết tích nào ngoài sợi dây treo cổ,sau khi mọi người về bớt, bác Dương lúc đó lanh chanh lắm cứ đi lòng vòng cái xác và thăm dò mọi thứ còn chú em thì sợ quéo trym, bầu trời hôm đó âm u đến lạ, lật đạt chiều hôm đó ông Phạm.T cha bác Dương cũng là một thầy phù thủy có tiếng của vùng thời đó nhưng ông sống ẩn dật, ông .T chạy ra nhìn rõ một hồi bảo con trai về nhà lấy bộ đồ nghề ra gấp, vẻ mặt của ông .T lúc đó nghiêm trọng lắm, chú em vốn tính tò mò bèn hỏi ông.

    ông .T bảo: tên tiểu tử này chết nhưng oán khí quá nặng chắc chắn sẽ thành oan hồn, ta hay tin nên ra đây xem sau kẻo hắn lại làm hại người đi đường.

    vừa lúc bác Dương lấy ra đồ nghề, từ trong túi chú lấy ra 2 lá bùa màu vàng, trên bùa vẽ toàn tiếng tàu chú em không biết nhưng thấy ông T đọc đâu lăm răm vài câu rồi bắt quyết lá bùa tự cháy ông mới đem lá bùa cháy từ từ đặt lên tráng của cái xác miệng luôn đọc chú, ngày hôm đó có vài ông già và trưởng thôn chứng kiến, làm xong xuôi ông T dắt bác Dương về cùng lúc đó chào mọi người.

    Bác Dương vừa đi vừa nói với chú em rằng:
    - Sắp có chuyện hay coi rồi đó Lâm ơi.

    chú em ngơ ngác nhìn... các bô lão gọi các thanh niên trai tráng trong làng đem xác về làng bên kia an táng... tối hôm đó chú của em ngủ không được, cứ lay hoay hoài, nằm mà nhớ đến cái khuôn mặt của cái xác buổi sáng đầy gân máu nỗi lên, lưỡi đỏ lòm mà chú em tưởng tượng ra ổng muốn quéo trym các bác à, nó ghê lắm…
     
  3. Tiểu Hỏa Long

    Tiểu Hỏa Long Ma Tập Sự

    Tham gia ngày:
    2/8/17
    Bài viết:
    33
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    6
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Viết Truyện
    Nơi ở:
    Cần Thơ
    Chương 2:
    Chương 2: Pháp Thuật Đạo Gia

    Đêm nay là đêm thứ 7 kể từ ngày a P mất, đồng hồ điểm 22h... Giờ này nhà ai cũng ngủ hết rồi vì hồi xưa nhà thưa thớt đâu như bây giờ, chị H là người làng chú em bán rau ở ngoài chợ, nên hay đi sớm về khuya, đêm đó đi ngang qua bụi tre chỗ a P treo cổ chị H cũng rợn rợn, chiếc xe cà tàn đạp thật chậm trên con đường đất lướt nhẹ trên làn gió vi vu, bỗng chị nhớ đến bài chiếc khăn gió ấm... cái cảm giác như bỗng dâng trào thì "cạch"... xe chị bị xút dây xênh, chị dựng lại ngay con đường ấy, cách bụi tre khoảng 2m... chị dựng xe và sửa nó, chị ngồi chồm hổm, gió luồng qua hai háng làm chị rùng mình vì lạnh, gió thổi bụi tre đung đưa theo, bỗng có tiếng cười khanh khách từ bụi tre phát ra, lúc này chị nghi ngờ không thể nào giờ này còn ai mà ở trong bụi tre đó mà ngồi cười được, chị cố gắng sửa cho thật nhanh, mà người chị rung như cày sấy, từ phía sau có hơi lạnh và gió thôi đến, chị quay lại thấy ở phía sau bụi tre có bóng người vừa lướt qua, giọng cười đó lại vang lên rõ mồn một, chị H quay đầu lại sửa tiếp thì ôi thôi chiếc xe đâu mất mà cả cái xác trắng bệt nằm ngay trước mặt chị, chị H hoảng hốt hét lên trong đêm vắng rồi ngất xỉu.

    Sáng hôm sau, người bạn hàng chạy xe ngang thấy chị ở đó với chiếc xe đạp bị hư nên đỡ chị dậy và đưa chị về trạm xá trong làng. Kể từ hôm đó trở đi ai đi ngang là y như rằng thấy a P đứng ở đó... chú em ngồi nghe bà con kể mà quắn tờ trym, mặt cắt không còn giọt máu, tới ngày thứ 15 sau khi anh P mất, cha của bác Dương mới bàn với trưởng thôn rằng: từ đây cho đến ngày thứ 49 ắt hẳn sẽ có người chết thay cho thằng P, lúc đó năng lực của nó sẽ ngày càng mạnh hơn và thực sự trở thành ma thần vòng.

    Em cũng xin nói thêm luôn là ma thần vòng từ oan hồn là người chết treo cổ biến thành, nó có khả năng xúi dục hoặc thậm chí là dùng yêu thuật của mình để giết người khác,...

    Quay trở lại ngôi mộ mới đắp, ông T kêu các trai làng bên phụ đào mộ mở quan tài lên để trấn ếm, khi quan tài được đào lên mùi hôi thối bóc lên nòng nặc, chú của em và bác D đều có mặt để coi, nắp quan tài vừa mở ra mọi người xung quanh đều té ngữa, xác chết 15 ngày rồi vẫn chưa thối rữa, mà chỉ khô quắp lại và cứng đờ, móng tay và tóc vẫn mọc dài ra, các móng tay đen lại, phát hiện thấy răng nanh bắt đầu dài ra, cha của bác Dương đã đoán ra được cái xác này đã biến thành cương thi do oán khí quá nặng, nghĩ vòng vo ông T đã tính dùng Sát phá Lệnh để tiêu hủy luôn cái thi thể cương thi này nhưng thôi,... trấn ếm lại trước đã rồi tính sau,cha của bác Dương lấy ra một lá bùa dán lên tráng của cái xác, mồm đọc chú và tay điểm các huyệt đạo ở tử thi, chú của em không biết để làm gì, nhưng thấy cũng ướt quần mợ nó cả rồi, xong xuôi vội kêu mọi người đặt lại xác vào trong quan tài và chôn trở lại... xác thì trấn ếm rồi nên không sao, nhưng phần hồn vẫn còn đó, theo em nghĩ thì trấn ếm phần xác cũng chưa chắc chế ngự được con ma này, vì năng lực của nó đã vượt qua những con ma thường khác, chú em cứ nghĩ hoài không hiểu tại sao a P lại oán hận đến như vậy, tại sao a ấy lại phải trả thù? Mà trả thù vì cái gì?...

    Tối cũng ngày hôm đó bác Dương rũ chú em qua nhà chơi.

    bác ấy còn nói: qua coi phim kiếm hiệp thực tế ảo...

    Nghe hay hay nên chú cũng gật đầu, cũng lần đầu sang nhà thầy pháp cao tay như dòng họ phạm chú em rất ngỡ ngàng, khuôn viên nhà có hàng rào và có bài trận pháp, chú em không rõ cho lắm, bước vào trong nhà tháy bác Dương đã chờ sẵn.

    Bác Dương mừng vội nói: đợi đến 21h tao dẫn mày xem phim, còn bây giờ thì ngồi chơi xơi trà đi :))

    Ngồi ăn bánh, loay hoay cũng gần 21h ,bác Dương là con cháu dòng họ bắt ma nên cũng biết dùng bùa và đã mở con mắt thứ 3 từ năm 8 tuổi, những con ma thường đối với bác Dương là chuyện nhỏ,...

    Bác lấy ra một lá bùa đọc chú xong xuôi quẹt ngang mắt chú em... bác Dương dẫn chú ra sau vườn, trước khi khai nhãn cho chú em thì bác Dương có dặn là chỉ được nhìn không được lên tiếng, sau khi vừa mở mắt ra chú em khóc muốn bón luôn các bác ạ :)) , ma nheo nhóc ở ngoài vườn nhà bác Dương, có con đã ngồi trên vai chú từ bao giờ rồi, chú em của muốn đái trong quần rồi mà ráng nhịn, mặc dù một vài giọt đã thấm vào chiếc quần ấy, thầm nghĩ trong bụng
    -"ơ cái củ cải! thằng này nó chơi mình!"...

    đêm nay trăng tròn, hoạt động của thế giới bên kia có vẻ như mạnh hơn thường ngày, gió thổi hiu hiu, bác Dương ngồi bên cười sặc sụa, ... rồi những đoàn diễu binh của lính cách mạng cứ đùng đùng như phim ấy,... đêm đó vui mà vui theo kiểu muốn rớt tim vào quần các bác ạ :3 …
     
  4. Tiểu Hỏa Long

    Tiểu Hỏa Long Ma Tập Sự

    Tham gia ngày:
    2/8/17
    Bài viết:
    33
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    6
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Viết Truyện
    Nơi ở:
    Cần Thơ
    Chương 3:
    Chương 3: Thiên Canh Trận Và Lực Gia Phù Hộ

    Hôm nay là ngày thứ 20 rồi, mọi thứ vẫn chưa ổn, chú em hơi lo, mấy ngày qua người dân trong làng thường ít đi đêm nữa từ sau vụ của a P này, mới chỉ có 3 ngày mà nghe đâu có nhiều người bị hù mỗi khi đi ngang qua bụi tre đó rồi, có khi lại bị dắt mũi vào trong đó nữa mà nghĩ ai biết thằng P này nó thành ma lại đáng sợ như vậy.

    Ông T cha bác Dương đã tính ra ngày công lực nó tăng và mạnh hơn, lúc đó ắt hẳn sẽ có án mạng chứ không đơn giản mà hù thôi đâu... trưa hôm đó ông T báo với trưởng thôn tập trung mọi người lại, khi mọi người đã tề tựu về một nơi ông T đứng giữa vòng nói…

    -Thưa các bác như cũng đã biết, hơn 2 tuần nay chuyện thằng P làng bên treo cỗ ngay bụi tre làng mình đã không còn lạ gì với mọi người nữa, hôm nay tôi truy điệu ... ý nhầm tập hợp mọi người lại đây để báo một hung tin vô cùng giật gân, giật còn hơn chuyện bác Tùng đạo nhạc bài chúng ta ko talk anymore,...

    Thở vấp hồi, ông T nói: tôi vừa tính ra ngày thằng P sẽ giết người để nó tiếp tục gia tăng công lực của nó,40 năm đạo hạnh của tôi tuy không nhiều nhưng có lẻ cũng có thể hạ được con ma thần vòng này, khoảng 7 ngày nữa là tới rằm rồi tôi thành thực mong mọi người trong những ngày này không nên đi ra ngoài ngoại ô làng, 22h hơn thì nên ở nhà đóng cửa lại, đề phòng củi lửa, việc thằng P để tôi lo, ok.

    Nói xong hồi cả làng giải tán, bác Dương đứng kế chú em mặt tỉnh bơ như chưa có chuyện xảy ra.

    chú em hỏi: ê, chuyện nghiêm trọng thế sao tao thấy mày tỉnh như ruồi vậy?.

    -ờ thì... tao thấy cha tao ổng hù cho cả làng sợ thôi chớ tao thừa biết ổng dư sức lụm sọ con ma này.
    bác Dương vừa nói vừa nhịp đùi, thế méo nào con ma chưa ra oai đã bị lấn át thế này…

    Ngày hôm đó về nhà ai cũng sợ quéo càng, nhưng trong số đó vẫn có một đứa không sợ và còn tỏ ra khinh thường coi mấy chuyện này là mê tín dị đoan, bởi vậy người ta mới có câu điều chưa thấy chưa nghe cũng chưa chắc là không có.

    Trời tối, mấy đứa nhỏ trong làng vẫn chơi đùa, thằng Dự con bà năm trong làng thách mấy đứa trong làng dám ở lại tới quá 22h,ngay giữa khu trường học nhỏ gần con đường làng, cái trường đó cũng gần bụi tre ấy nếu không nói là đối diện, tụi nhỏ không đứa nào dám hé môi khi thằng Dự lên tiếng, nó cười bảo lũ trẻ nhát gan, nói rồi nó vỗ ngực đêm nay nó sẽ tìm đến chỗ con ma coi nó là thần thánh phương nào. 19h30 rồi trời lúc này âm u, mây che hết cái vầng trăng khuyết của ngày hôm đó tụi nhỏ đã về hết chỉ còn lại thằng Dự, nó vẫn ngồi ở khu chợ của làng, dù là chợ nhưng nhà gần đó cũng thưa thớt lắm chỉ có buổi sáng mới đông thôi, nó tinh gần đến giờ nó sẽ đi vào phía sau bụi tre đó xem xét... ngồi nãy giờ cũng lâu, thằng Dự nhìn lại đồng hồ ui giời giờ này mới 21h30 thôi thì nó nghĩ cứ đi từ từ ra đó là vừa.

    Thoạt đầu nó ghé ngang ngôi trường bên kia đường, nó dạo khắp phòng, mà phải nói với các bác là thằng này nó gan khiếp ấy, chứ gặp em là xác định từ lâu rồi, ... tích tích, đồng hồ đã điểm 22h giờ... ôi cảm giác trong tim nó bỗng rạo rực, nó vừa đi vừa hát những bài nhạc cũ của năm 90, "không phải dạng vừa đâu, vừa vừa vừa... bạch...." hình như vừa có cái gì đó vừa rơi xuống đất ở trên cây sau bụi tre, nó đứng khựng lại, mở to mắt nhìn lên, nó há hóc mồm, đó là cái đầu, còn bê bết máu, vừa lúc nó nhìn lên cây một cái bong đen đã lướt qua mặt nó, gió rít từng cơn một bàn tay lạnh lẻo trườn từ sau vai nó, nó rung bần bật, da gà nỗi hết cả lên, nó từ từ quay người lại.
    -... trời.. th. Ă..ng P!
    Rồi ngất lịm.

    Khi nó tỉnh dậy đã thấy ở trong trạm xá rồi ~_~ nó mơ màng tỉnh mê, hỏi cô y tá sao tôi lại ở đây...
    chật lưỡi, cái giọng khòm khòm của ông T cất tiếng: tao đưa chú mày về đây đấy, để mày ngoài đó cho nó thông mày à,muốn thông sao không bảo với tao một tiếng tao đi lấy 1 chai neptune cho mày thằng ngu tao bảo rồi mày không nghe, muốn chết à"...nó mếu máo
    Thôi mày nghĩ đi, tiên sư nhà mày, bố đã lập một cái trận pháp ngay đó rồi, nó có tên là thiên canh trận, bên trong tao còn để một lá bùa thiên chi phù ấn nhờ lực gia gia hộ rồi, hên cho chú mày là ngày nào tao cũng ra thăm chừng thằng P đấy.

    bác Dương đứng kế bên cười ti hí,..
    Chú em hay tin bác Dương kể ngày hôm sau thằng Dự khỏe sắp xuất trạm thì cũng có qua viếng:

    -tao tưởng mày chết rồi nên có mua ít trái cây đem cúng.

    -tổ cha mi, tao sợ muốn chết mày còn chọc tao.

    -há há há…!cho mày bỏ cái tật bô bô cái miệng"...
     
  5. Tiểu Hỏa Long

    Tiểu Hỏa Long Ma Tập Sự

    Tham gia ngày:
    2/8/17
    Bài viết:
    33
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    6
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Viết Truyện
    Nơi ở:
    Cần Thơ
    Chương 4:
    Chương 4: Trực Chờ Ác Linh

    Đêm 27 đã đến, 19h trời tối ôm, ánh đèn nheo nhút thưa thớt giữa những căn nhà trong làng, gió lạnh thổi từng cơn xào xạc mà nghe như ai đó đang rung cành trên cây... ông T giờ này vẫn còn tỉnh vì ông biết đêm nay là đêm quan trọng, trăng sắp lên cao, đúng như lời ông nói, đêm nay là rằm trăng tròn cũng là thời khắc âm thịnh dương suy, công lực của những đám ma ngoài này bắt đầu tăng lên từng chút một, sáng ngày hôm đó ông T đã dặn trước với dân làng là không ai được ra khỏi nhà vào đêm nay nên cũng yên tâm phần nào, thiên canh trận trấn ếm khu vực vẫn còn đó, hồn thằng P chắc không thể lên được đâu... phải đợi đến 12h xem sao đã!!! Ngày lúc đó chú em và bác Dương có lén ra để xem ông T làm phép nhưng đã bị phát hiện và chửi cho một trận tơi bời hoa lá hẹ ~_~

    Ông T nặng giọng: tổ cha chúng mày, đêm hôm ra đây đâu kiếm nhau à?, tao bảo đêm nay nguy hiểm lắm mà ko nghe lại còn chạy ra đây với thằng Lâm nữa.

    -cha cứ hù con hoài, mấy con ma loại này cha bắt muốn nhừ tay rồi cha còn sợ

    - à ờ tao hỏi phòng hờ, tiên sư nhà mày về mà lo học những phép cơ bản cho tốt kia kìa"...

    Nói rồi ổng cóc cho phát vào đầu, chú em chắc cũng tưởng tượng được là nó phê con tê tê lắm đây, ...
    Dạo phím với đám nhóc ông T cũng quên luôn là sắp tới giờ coi live stream của thằng P rồi, lật đật ổng dòm lại đồng hồ thấy đã điểm 23h30 rồi... mới vừa khôm khôm lưng vài cái gió tự dưng nỗi lên, đủ để có thể tốc váy của cả 5 em xinh tươi lên nữa cơ, 2 đứa nhỏ là chú e và bác Dương núp sau lưng ông T, không rời mắt, bất chợt bác Dương chồm tới trước quá đè lên chú Lâm và chú cũng vừa kịp nắm cái quần ông T... "tẹc tẹc" ... ông T nhìn lại quần tuột và rách hết một bên ống thì lúc đó 2 thằng trời đánh này ngã vào nhau, môi chạm môi,... khi 2 thằng nhóc đó là chú em và bác Dương kịp nhận ra thì cả 2 vội đẩy nhau ra.

    - ơ cái định mệnh! nụ hôn đầu của tao mày làm gì vậy Dương? Hừ hừ...",

    -à... ờ, tao xin lỗi tao chỉ lỡ trượt chân ngã vào lòng mày thôi mà làm gì căng dữ vậy ~_~ chú em phán một câu nó gục luôn.

    -ơ này, mày là pháp sư mà còn bị bóng nữa à, mày gia nhập cái hội LGBT dc rồi đó…

    - ơ hay tao vô tình thôi mà…

    Ông T trừng mắt quát hai thằng:
    -Thôi 2 bọn bây im hết cho tao, giờ cmn Linh mà còn giỡn nữa, lại còn chơi trò xé quần tao, hừ... thằng Dương về nhà tao xử sao, còn thằng Lâm tao về tao mét má mày... cái tật theo trai đẹp, trong đó có tao :))"...

    Nói đoạn gió nỗi lên ngày một mạnh, từ trên cây một màu đen kịt len lói lao ra.. hắn chạm phải ranh giới của thiên canh trận liền bị dội lại, lúc này chú em mới kịp nhìn rõ khuôn mặt đó.

    Trắng bệt, trên cỗ còn in lại vết bầm đỏ do bị chết treo, 2 hóc mắt to trắng dả, hình dạng mờ mờ ảo ảo cứ nhìn về phía ông T mà lòng đầy căm phẩn... cùng lúc ông T vừa ấn huyết vào lá bùa xanh rồi ông T mới quăng vào con ma,...

    -”Thủy linh lệnh, trừ tà…”

    Con ma bị đánh vội ra ngoài nhân dịp nó mới tẩu thoát, chú và bác Dương ngậm ngùi nhìn. …

    Dù nó đã thoát nhưng ông T đoán chắc là nó đã bị trọng thương đáng kể, đại loại là tầm 2 tuần tới sẽ ổn... xong việc, cả 3 người trở về nhà một cách mệt mỏi, bác Dương và chú em trong lòng nhớ lại cảnh môi chạm môi nhau,... da gà gì nỗi hết cả lên, nói vậy chớ em biết chú em khoái lắm :3
     
  6. Tiểu Hỏa Long

    Tiểu Hỏa Long Ma Tập Sự

    Tham gia ngày:
    2/8/17
    Bài viết:
    33
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    6
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Viết Truyện
    Nơi ở:
    Cần Thơ
    Chương 5:
    Chương 5: Câu Cá Với Pháp Sư Và Cô Em Gái

    Ngày thứ 30... hôm nay bác Dương dẫn chú Lâm đi câu cá sẵn cho chú em biết thêm một chút ít kiến thức tâm linh để phòng thân,..
    Bác Dương nói:

    -mấy ngày qua quải quá mày ạ, hôm nay rũ mày đi câu cá cho khuây khỏa, chuyện của a P gác qua một bên, sẵn giới thiệu với mày nhỏ em gái nhà tao.

    -Ủa trước giờ tao có nghe mày nhắc gì tới vụ mày còn đứa em gái đâu.

    -à ờ thì nó còn nhỏ, mới có 10 tuổi à? Bình thường nó đi học ở trên xì phố với mẹ nó lận, mẹ tao mới dắt nó về từ hôm qua thôi!

    - thế mày tính làm mai nó cho tao à, hí hí",

    -cái khỉ móc, mày mơ à nó còn nhỏ biết gì, mày cũng mới 13 tuổi, tính sau này bóc lịch à, nó cũng biết pháp thuật đấy đừng có nhờn," ,"ô xịt, gái pháp sư tao không dám rớ đâu"," thôi bỏ đi, vô nhà tao lấy cần câu ra đi câu cá, nhỏ em tao đi chung có gì nó bảo vệ mày được :)) ", " ơ tiên sư nhà mày"...

    Ra tới bờ sông bác Dương lấy một lá bùa màu đỏ trích máu chấm lên đầu lá bùa rồi niệm lâm râm câu chú,gì mà nghe không rõ...' a tu la, đát đạt đa dạ bồ đề xin lô đề mai trúng số lô chiều sổ cấp cấp như luật lệnh" ... lá bùa phựt cháy trên tay bác Dương cùng lúc ấy bác mới quăn lá bùa xuống sông, chú của em mới hỏi "mần gì vậy Dương?"," tao dụ cá đến, mày đợi tao làm cái kết giới đã rồi hẳn câu, kẻo câu được nhiều cá quá hà bá long vương lên úp sọt mày nữa"...
    Nói rồi bác Dương vẽ một vòng tròn bán kính 2m cho chú Lâm và nhỏ em gái bác Dương ở trong đó, 4 phía cấm mỗi hướng một lá cờ màu đỏ, xanh, vàng và nâu... trước bờ sông cấm 3 cây nhang, bác Dương khấn lâm râm mấy câu rồi đổ rượu xuống đất.

    -"Hôm nay con mượn sức người để gia hộ cho con, đệ tử tộc họ Phạm xin Quan Thánh Đế Quân mở pháp lập một giàn trận ở đây, cấp cấp như luật lệnh"

    Từ dưới đất ấn in một đường viền bao quanh cái vòng bác D vẽ…
    -" vậy là xong, mày có thể câu được rồi"...
    Chú Lâm gắn mồi vô vừa đặt cần câu xuống sông là ụp một con cá cắn câu, cứ thế mà bắt 7,8 con trong 10p," mà nghĩ cũng rãnh thiệt có câu cá mà cũng màu mè hoa lá hẹ nữa, mày đúng là thằng hâm", " ơ ta có ý cho mi bắt được nhiều cá lại còn lên mặt à, ta cho mi một chưởng về thành bây giờ, tên khó ưa"... cả 3 ngồi vừa câu cá vừa tám chuyện, nói đoạn chú em hỏi cô bé kia:
    - "tiểu muội tên gì vậy?"

    -Dạ thưa, muội tên là Bối Bối.

    - tên giống tàu khựa ghê mậy, mà dễ thương"

    bác D nhăn mặt :
    -tao vặt vô trong mả mày à, gốc của tao là bên tao mà mày quên rồi à, hừ.

    -á ý quên cho tao xin lỗi hí hí, ủa mà vặt vô trong mả là gì vậy, câu chú hả mậy?"

    - là tao vả vô trong mặt mày đó, thằng ngáo!!!"... ~_~

    Chú em quay lại hỏi tiếp :
    -thế em có học được gì từ cha chưa?.

    - dạ em chỉ thua anh Dương một phép thôi ạ, đó là thuật ngũ lôi hoành đỉnh.

    - ơ thế sao mày không dạy em nó luôn mậy?

    bác Dương trả lời bằng giọng đú đởn
    - ối giời! Thuật đó có mạnh mẹ gì đâu, vả lại thuật đó chỉ truyền cho người nam không truyền cho nữ vì một số quy tắc gia tộc bắt buộc tao không thể tiết lộ, mà bên nữ cũng có một số thuật nam không thể học được và đó là điều hiển nhiên, tuy nhiên cũng có một số thuật cần có 2,3,4 hoặc thậm chí cần những 7,8 người mới thực hiện được và uy lực của mỗi thuật sẽ dựa vào độ khó của bùa vẽ và câu chú dài hay ngắn, đặc biệt là số người thi triển thuật nữa…

    - ồ thế à!

    -ồ con mắt nhà mi... ~_~

    Chiều xách cần về chú của em phóng sanh trở lại hết chỉ giữ lại 3 con chia đều cho 3 người... bác Dương vỗ vai,

    -tốt lắm người anh em, mày rất nhân từ, thảo nào không thể làm pháp sư :)), thiên lôi xin dòm ngó mày cu ạ :v " "~_~

    -cho mi một đạp xuống sông nhá... tên đáng ghét"...
     
  7. Tiểu Hỏa Long

    Tiểu Hỏa Long Ma Tập Sự

    Tham gia ngày:
    2/8/17
    Bài viết:
    33
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    6
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Viết Truyện
    Nơi ở:
    Cần Thơ
    Chương 6:
    Chương 6: Thất Tinh Trận, Cái Chết Không Ai Ngờ

    Ngày thứ 45 ! Ông T hôm nay đang vẽ bùa để chuẩn bị cho việc chiến đấu với hồn a P, cũng không có gì đặc biệt chắc là do bắt nhiều loại ma như a P rồi nên ông T đã không còn thấy lo lắng nữa, chỉ cần nắm bắt thời cơ và lợi dụng sơ hở thì mọi chuyện sẽ vô cùng dễ dàng…

    2 tuần qua 3 đứa nhỏ là chú Lâm, bác Dương và Tiểu Bối cũng đã có khoảng thời gian vui chơi với nhau rất vui nhưng họ đâu biết được là hồn a P bị thương nặng bỏ trốn và bây giờ đã hồi phục lại đang chờ đêm nay ra tay, ngoài ông T ra thì chắc không ai biết được. Ông T bảo bác Dương.

    Ông T: còn 4 ngày nữa là 49 ngày thằng P nó chết rồi, mày ra chợ mua cho tao một 1 kí gạo ngon, một bịch muối ăn, sẵn mua đồ ăn về luôn à mà nhớ mua thêm rượu nữa nhe.

    Bác D: ủa con nhớ nhà còn rượu mà phụ thân.

    Ông T: à ờ hôm qua tao lỡ chén hết cmnr :)) hôm nay cần để phòng hờ cho đến ngày 49 luôn, không siêu thoát được thì đành diệt luôn nó thôi mày ạ.

    Bác D: dạ con biết rồi! Con đi mua đây

    ... tích tích đồng hồ báo đã 12h đêm…

    Người dân trong làng mấy bửa nay được yên ổn nên tưởng đâu là con ma đi rồi nhưng đó là sai lầm, tối nay anh Tứ ở huyện làm giấy tờ đến tối khuya mới về,... kịch bản lại y như cũ một người chạy xe đạp đi trên con đường đất gió thổi hiu hiu, bổng "tạch" xút dây xênh rồi, anh Tứ dừng xe lại dựng bên bụi tre, ngay cái chỗ mà anh không hề hay biết là đã từng có người treo cổ gần đó... anh ngồi chồm hổm gió luồng qua hai háng làm anh rùng mình, bỗng phía sau bụi tre có tiếng sột soạt rồi tiếng cười mang rợ vang lên trong đêm thanh vắng anh Tứ giật mình rồi từ từ nhìn qua bên phía bụi tre đó, anh như bủng rủng chân tay khi nhìn thấy một cái bóng màu đen to đùng đang lơ lửng ngay trước mặt, ánh đèn hiu hắt từ chiếc đèn pin trên xe của anh cứ cà hụp cà hụp, làm anh ngày càng hồi hộp hơn, mồ hôi nhễ nhại, anh cũng đoán ra được là mình đã gặp ma, từ đằng sau anh lại nghe có tiếng khóc nỉ non của một đứa trẻ rồi lại cười khoái trá... a Tứ hoảng quá bỏ xe chạy thì ôi thôi nó đang đứng ngay trước mặt anh, một khuôn mặt đầy gân máu nỗi lên, miệng vẫn còn ọc ra từng nhịp những dòng máu chảy ra từng miệng a P làm cho a Tứ như chết đứng, rồi một sợi dây choàng vào cỗ a và siết chặt, a Tứ chỉ còn biết ú ớ rồi... tắt thở.

    Sáng hôm sau người đầu tiên hay tin là ông T, ông biết rồi cái ngày mà nó giết người báo thù sẽ xảy ra nhưng do không biết được lúc nào nó ra tay nên việc ngồi túc trực hằng đêm cũng không phải là thượng sách, ông T lào bào trong bụng.

    -tức thật! Chả biết thằng mắt ma nó lại ra tay nhanh như vậy, nếu mình mà biết sớm hơn thì xác con mợ nó định rồi, hừ…

    Rồi Bác Dương và chú Lâm từ ngoài làng trở về có hỏi vòng vo …

    -cha biết chuyện vừa xảy ra đêm qua rồi phải không?

    - ừ! Định mệnh quá mày ạ, hôm qua tao lại uống rượu rồi ngủ mê hồi nào không hay nên để thằng P nó tranh thủ úp sọt thằng Tứ con bà Tư bán lư rồi…

    Bác Dương:( xị mặt)
    - cái tật hám rượu không bỏ! Để làm chết người rồi kìa, con mét má nhá.

    - ậy! Bậy nà, tao biết lỗi rồi để tối ngày thứ 48 trước ngày 49 tao lập một trận pháp kiến tạo một kết giới ngăn không cho đám ma ở đó lộng hành, nhưng trận lần này tao cần 2 đứa mày để mở trận.

    Bác Dương, chú Lâm đồng thanh:
    - dạ!

    Đến sáng ngày thứ 48, ông T bắt quyết đã sắp đến giờ ngọ, cả 3 người lập một bàn cúng, nhan đèn đã chuẩn bị xong xuôi khuôn viên trong khu vực con đường bao phủ trong bán kính 50m ở 5 phía mỗi phía một lá cờ tượng trưng cho 5 ngũ hành, một sợi dây màu đỏ được căng ngang cột lại với thân 5 lá cờ lại với nhau tạo thành hình ngũ giác, ông T ở giữa trận thắp nhan, từ trong túi ông thấy ra thanh kiếm gỗ đã được điểm chỉ và gia lực cho nó để tăng thêm sức mạnh một tay cầm bùa niệm chú bùa tự cháy ông dùng kiếm xong lên đọc một tràn tiếng tàu, rồi lại niệm chú:
    - “thiên linh linh địa linh linh, linh lực tề tựu về một nơi, ta mượn sức người cấp cấp như luật lệnh,...
    KHAI TRẬN”.

    Giông gió nỗi lên, trời đất bỗng tối sầm lại... đất cát bị gió thổi bay tứ tung, 2 đứa nhỏ đứng co ro mà lòng đầy thán phục...
     
  8. Tiểu Hỏa Long

    Tiểu Hỏa Long Ma Tập Sự

    Tham gia ngày:
    2/8/17
    Bài viết:
    33
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    6
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Viết Truyện
    Nơi ở:
    Cần Thơ
    Chương 7:
    Chương 7: Đặt Chân Vào Huyền Môn

    Sao khi lập ra một kết giới bao quanh phạm vi nơi ẩn náo của con ma thần vòng ấy, ông T quyết định dứt khoát phải thu phục cho bằng được con yêu nghiệt này vì một chút lơ là mà ông đã để cho nó có cơ hội gây ra án mạng.

    Ông T: định mệnh! Tới giờ ta vẫn còn tức cái vụ hôm bữa say rượu ngủ quên để nó thừa cơ giết hại người vô tội, thật là đáng hỗ thẹn mà.

    Lâm: chú đừng tự trách mình nữa chú ạ, hãy toàn tâm toàn ý mà cố gắng bắt cho được con ma để mà cứu lê dân bá tánh.

    Ông T bỗng nhẹ giọng lại hỏi: à mà Lâm này! Con có muốn học nghề thầy pháp không? Ta biết con là bạn thân với thằng Dương ta nghĩ nó cũng tán thành vì nếu có con giúp sức phụ nó thì chuyện bắt ma sẽ dễ dàng hơn rất nhiều nhưng ta cho con suy nghĩ thật kĩ trước đấy vì nghề này không phải muốn là cũng có thể được chọn và làm đâu.
    Nói rồi ông T đi mất, Lâm lại bối rối đứng trơ người ra một hồi lâu rồi mới bừng tỉnh lại.

    Trong lòng thầm nghĩ
    -" tại sao ông ấy lại nói điều này với mình, mình có thật sự đủ năng lực để tiếp nhận cái vinh dự được làm để tử của dòng họ bắt ma danh tiếng này không?"

    Tất cả cứ quay mòng mòng trong đầu Lâm…

    Thưa các bác lúc này đây chú Lâm của e đã thực sự chuẩn bị đón nhận cái thế giới mà chưa bao giờ chú nghĩ tới là Tâm Linh. Đến giờ chú Lâm vẫn còn bàng hoàng trước đề nghị của Lão T.

    Ngày hôm sau Lâm đi đến nhà ông T và nhận lời làm đệ tử chân truyền của họ phạm, có pháp danh là Mộc Lâm.

    Trong 3 ngày này ông T vừa dạy cho Lâm khẩu quyết cơ bản và vừa thu thập những loại vật phẩm quý hiếm tốt cho việc công góp phần làm tăng đạo hạnh để chiến đấu với ma thần vòng.

    Cũng thời gian đó bác Dương truyền nhân đích tôn của tộc họ phạm cũng cùng với người anh em Mộc Lâm tu luyện đạo thuật, nào là luyện nội công, tập mở con mắt âm dương, thiền định để tăng sự tập trung khi niệm chú.

    Đêm thứ 48 !!! Trăng lưỡi liềm, mọi thứ vẫn yên lặng, dù có mắt thứ 3 nhưng ông T và Dương vẫn không thấy bất cứ con ma nào gần đây
    .
    Bác D: này Lâm! Mày hôm nay sao ủ rủ thế, bị bón hả mậy !

    Lâm: bón cái đầu mi, tao đang lo ngày mai 49 ngày ông P chết là ổng chính thức được sát nhập là oan hồn lang ben ý lộn lang thang rồi, tao sợ hắn sẽ đi đến khu vực khác để ám.

    Bác D: mày cứ yên tâm đi tao có cách dụ khị nó!

    Lâm: mày dụ nó bằng cách nào?

    Bác D: hehe, tao dùng thuật Linh hồn hóa đá để dụ nó, bản chất thuật này là thuật dùng để quyến rũ linh hồn hoặc nói đơn giản hơn là thuật gọi hồn nên mày đừng lo, tuy tao còn nhỏ nhưng ba cái thuật xàm xí đú này tao luyện thành hết rồi kkk.

    Lâm: dễ sợ mày quá Dương ạ! Tao không ngờ mày lại có thể vi diệu đến thế.

    Bác D: thôi khuya lắm rồi mày ngủ đi, để mai còn tranh thủ chiến đấu, tao không nghĩ ngày mai chỉ đấu với một con ma thôi đâu...!!!

    Nói rồi D quay vô trong về phòng ngủ, Lâm ở nhờ nhà D mấy bửa nay để tiện việc học hỏi, Lâm lựa cái ghế bố ở ngoài phòng khách để ngủ, Lâm ngã lưng xuống ghế nằm thiếp đi lúc nào không hay... ngũ trong tiếng du dương của bản tình ca bolero êm ái..
    .
    Cái radio phát nhạc trong đêm thanh tịnh,mà chỉ phát đúng mỗi 1 đoạn nhạc dưới ánh đèn hiu hắt của cái bóng đèn dây tóc trên bàn thờ tổ rọi xuống~~~.----....----

    “Phận là trai tốt chưa một lần yêu ai
    Nhìn về tương lai mà thấy như sông rộng đường dài... ú ô ú yeah!!!”

    Ấy mà khổ lắm, nó hát mà nó phải ú ô như vậy đó các bác ạ, nằm ngủ mà nghe nó ú ô ú yeah vầy, chú em ổng muốn quắn đít luôn… 01h00 sáng,dự là thức tới sáng chứ ngủ gì được, chợp mắt là cứ " ú ô" ~_~
     
  9. Tiểu Hỏa Long

    Tiểu Hỏa Long Ma Tập Sự

    Tham gia ngày:
    2/8/17
    Bài viết:
    33
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    6
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Viết Truyện
    Nơi ở:
    Cần Thơ
    Chương 8:
    Chương 8: Trận Chiến Đầu Tiên

    Ngày thứ 49!... Chuyện gì đến rồi nó cũng sẽ đến các bác ạ :((
    Nay chế Lâm nhà mình ăn nhiều hơn mọi khi, chắc là sợ ngỏm nên ăn trước mắc công lại thành ma đói... trưa ông T, Dương và Mập Lông ý nhầm Mộc Lâm cả ba người đã cùng nhau chuẩn bị mọi thứ cho cuộc chiến có phần rất cân sức này 3 vs 1.

    Liệu team nào sẽ dành chiến thắng đây? Team Pháp sư đấu với team Ma thần vòng, ôi có thể nói đây là một trận đánh kịch tính nhất và đáng được mong đợi nhất năm luôn đó các bác ạ!!! Thôi không vòng vo nữa.

    Trở lại hiện trường ngay lúc này ông T đã lập sẵn một tế đàn để mở trận pháp nhầm bảo toàn khu vực không cho con ma thoát ra lúc đang ở trong combat ( xin lỗi các bác ạ, em bị nghiện LoL ) ... bác Dương cùng Lâm đã chuẩn bị và vẽ từ sáng sớm những lá bùa như bùa trấn yêu, càn khôn phù, thổ địa phù tiện cho việc dịch chuyển về nhà hồi sức rồi dịch chuyển ra trận pháp trở lại, việc vẽ bùa và niệm phép lên đó khá là tốn nhiều thời gian, trước đó họ đã là một mớ sẵn rồi nhưng nghĩ là chưa đủ nên bận bịu làm tiếp... lúc này đừng ai hỏi Tiểu Bối Bối đâu nhé ! Em ấy về lại sì phố đi học rồi chỉ còn lại ba chiến binh này trấn giữ ngôi làng, trong lúc lụi cụi mần ba cái phép linh lung thuật, diệp tả thuật, diệu quang thuật lên phù và vũ khí Lâm quay qua hỏi Dương.

    Lâm: này Dương, sáng giờ mi ăn gì chưa, ta đói quá!

    Dương: định mệnh! Hồi nãy kêu ăn đỡ cơm nguội với rau luộc đi mày không ăn lại càm ràm! ~_~

    Lâm: tiên sư mày, cơm thế sao tao ăn vô vả lại mấy ngày ở nhà mày toàn ăn chay sao tao chịu nỗi!

    Dương: Thế mày không biết thời gian qua có biến sao? Bởi thế tao và cha tao mới ăn chay nhầm khi đánh với bọn ma sức mạnh tâm linh không bị hạn chế đó.

    Lâm: ơ cái tiên sư! Số nhọ ớn, vậy là giờ tao cũng phải ăn chay à! ~_~

    Dương: chính xác rồi ! :))

    Lâm: hờn... ~_~

    Dương: thôi ăn đỡ đi! qua trận này tao dắt mày đi ăn mỳ cay, ok không…

    Lâm: ờ thì đành vậy thôi chứ biết sao giờ.

    Cứ thế mà chuẩn bị đồ nghề này cũng tới 18h, lúc này trời đã bắt đầu tối dần lại, đang ngồi niệm tinh tâm chú, bỗng nhiên ngoài sân chó sủa in ỏi, Dương nhìn ra ngoài sân thấy gì đó rồi lật đật chạy vô nói nhỏ với ông T, nói xong đoạn hồi ông T ngồi trầm ngâm một lúc rồi ra hiệu cả ba người bắt đầu ra ngoài ngoại ô trên đoạn đường làng có bụi tre nho nhỏ hôm nào.
    Ông T mặc một đạo bào màu vàng với chiếc mũ cách điệu còn Dương thì mặc đồ bình thường quần sọt mang theo túi đồ nghề chỉ riêng Lâm là không mang gì. Đi đến nơi bầu không khí âm u hơn hẵn, ông T lắc đầu:

    Ở đây âm khí quá nặng rồi thảo nào tận nhà chó sủa ghê như vậy!
    Từ trên cây treo cổ một cái bóng đen to mờ ảo bay xuống, gió thổi vi vu theo ánh trăng tròn đến cùng cực,Lâm hỏi:

    -Có chuyện gì vậy! Có tiếng động gì thế?

    Dương: mày không cần làm gì đâu, cứ đứng ở đây chờ tao và ổng…

    Nói xong bác Dương quăng chiếc túi qua cho chú Lâm, Lâm gật gật đầu, Dương chỉ cầm vỏn vẹn một thanh kiếm được ểm bùa, bùa xếp hình ngôi sao được bỏ vào trong túi quần. Dương vẽ một vòng tròn ở giữa đặt một vật gì đó rồi đọc lâm râm câu chú kêu Lâm vào đó đứng và dặn:

    Nếu lát nữa mày có nghe ai gọi cũng đừng lên tiếng, nhớ là đừng bước ra khỏi vòng tròn này, nó sẽ giúp mày an toàn hơn và đợi cho đến khi tao quay trở lại mở phong ấn hoặc là cũng phải ngồi đợi cho đến 5h sáng nghe chưa! Vì mày đang ở trong lãnh địa của hắn nên hắn có thể thao túng cả khu vực này mà làm hại mày.

    Nói rồi Dương cùng ông T chạy vụt vào màn đêm sâu hun hút…

    Lâm ở đây không biết phải làm gì bèn ngồi thiền đọc tịnh tâm chú cho đầu óc bớt căng thẳng.
    Lúc này đây ông T đang giao đấu với con ma kia, hôm nay trăng tròn pháp lực của hắn được gia cường lên mạnh mẻ, ông T và bác Dương đã dùng nhiếp tâm thuật để khống chế nó nhưng bất thành…

    Con ma ấy cũng rất mưu mô, nó lượn lờ quanh góc cây rồi phóng thích tà thuật chưởng thẳng về phía hai cha con ông T và Dương... cả hai quay người chặn đòn đánh bằng thái cực bác nhã công.

    Ông T nói: này! Bắt sống nó không được rồi mày ạ, thôi thì tao đành giết nó luôn mày nhể?

    Dương: dạ! Đánh cho xong còn về, con buồn ngủ quá rồi nè... tối nay có trận Việt Nam với Brazil đó bố, lẹ lẹ kẻo lỡ trận ~_~

    Nói đoạn hai cha con cùng chặn ở hai đầu hô to.

    "Sát Phá Lệnh"

    Dòng nội công từ ngón tay chỉ vào oan hồn đang ở giữa hai người bị đánh trúng và hồn siêu phách tán.
    Xong xuôi, cả hai quay lại chỗ Lâm đã thấy Lâm nằm lăn ra ngủ ngon lành, trên tay còn cầm chiếc điện thoại đang bật 3Q 360mobi…

    Dương: ơ định mệnh cái thằng ngáo đá này, mình đánh mệt gần chết còn nó ngồi đây chơi game đến chán ngủ…

    Giải phong ấn xong, Dương giơ tay lên cho Lâm một cái kí chánh hiệu của Quảng Lượng mà Lâm giật mình ôm đầu kêu đau muốn chảy nước mắt.

    Lâm: tiên sư nhà mày! Biết đau không hã?

    Dương: ơ thế tao cho mày nằm đây ngủ nhá…

    Lâm: á, rồi về... bác nóng quá, em ngồi chán quá nên ngủ thiếp đi chút xíu, bác thông cảm hì hì...
    Còn nữa ->

    .
    Chiều ra cúng vái bên đường
    Thấy cây treo cổ nhớ người cố nhân
    Vì tình mà chết oán ân
    Nên nay đạo sĩ đạo gia ra hành…
     
  10. Tiểu Hỏa Long

    Tiểu Hỏa Long Ma Tập Sự

    Tham gia ngày:
    2/8/17
    Bài viết:
    33
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    6
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Viết Truyện
    Nơi ở:
    Cần Thơ
    Chương 9:
    Chương 9: Học Hành Và Mở Đầu Cuộc Chiến

    Từ ngày chú của em gia nhập hàng ngũ thầy pháp ở làng, nó đã thay đổi cuộc đời chú... chú Lâm giờ bớt nhát hơn hồi đó nhiều rồi các bác ạ, ổng vẫn đang tập mở mắt vì ổng vẫn chưa mở mắt ( mở con mắt âm dương nhé các bác, sợ các bác nghĩ nhầm là mở con mắt khác là tội cho thằng tác giả nó viết truyện trong sáng mà)

    Sau cái hôm trừ được a P, làng đã trở lại như thường nhưng cái nỗi ám ảnh đó chắc sẽ còn đeo bám nơi con đường làng ấy, âu cũng là số trời khi nghĩ đến đây em lại muốn xuất khẩu thành thơ các bác ạ

    Số trời đã định nay an phận
    Hà cớ nhắc lại đề nao lòng...
    Sáng này ăn sáng no nê xong là chú em lại qua nhà ông T học huyền thuật đều đều, kiểu như ham học lắm ý...~_~ chớ ngày thường ổng vào lớp trả bài toàn 0 điểm, giờ thấy ổng ham học huyền thuật mới là chuyện lạ, ngày đó chú em cũng ham chơi lắm, thường hay cùng Bác Dương đi phượt đồ này nọ, cũng vài lần bị nhát trong rừng mà khóc muốn bón vậy mà cũng ham đi,... hôm nay ông T dạy chú Lâm ấn chú cơ bản và lý thuyết huyền thuật sơ cấp
    Ông T nói: nay ta dạy ngươi sơ cấp ấn chú trước nhể.

    -dạ, thưa sư phụ

    - bước đầu tiên phải thả lỏng người, bình thường ngươi thả lòng người thế nào?

    -dạ con thường ngủ ạ!!!

    - ngủ cái củ cải nhà mày, ngủ thì làm sao mà thi nhớ ấn chú ta dạy, thằng trời đánh này…

    -ơ dạ sư phụ hỏi thì con thấy sao nói vậy thôi mà

    -thế sở trường của ngươi là gì, có tố chất gì không, để ta chuyên sâu cái sở trường đó thành một môn trong bài học của ta.

    - dạ, thưa sư phụ sở trường của con là thiết kế thời trang và make up ( phải nói thật với các bác là tới giờ em mới biết ông chú nhà em có sở trường đầy nam tính đến như vậy ~_~)

    Ông T: ôi... cha chả, cha chả... lụa
    Mày bị dậy lâu chưa?

    Lâm: dạ cũng lâu rồi ạ hì hì, sư phụ quá khen

    Ông T ổng nhìn chăm chăm rồi ổng té ngữa với câu phán của Thánh Lâm nhà em luôn các bác ạ
    Đang cười nói vui vẻ bỗng bác Dương chạy sọc vào thở hỗn hển...

    Dương: ... hầy, mệt quá, uống tí nước ...
    Ông T: mày có chuyện gì thế?

    Dương: dạ ở ngoài làng lại có án mạng đó cha!!!

    Ông T: cái gì, chuyện là như nào?

    Dương: con cũng không biết nữa ạ, đang đi mua bịch bánh tráng trộn để ăn mà thấy trong chợ nhoi nhoi một đám, con vội dẹt ra chen vô thì thấy chần ngần một cái xác, chết không được toàn thây, chỉ còn lại một phần thân trên thôi ạ, nói đoạn chú Lâm vừa nghe đã muốn ói hết đồ ăn ra ngoài... kì này lại có biến,.

    ..
     

Chia sẻ trang này

XenForo Add-ons by Brivium ™ © 2012-2013 Brivium LLC.